Trời vừa hửng sáng.
Khương Y Nhân bị đánh thức bởi tiếng cười đùa vọng ra từ phòng khách. Cô quờ tay lấy chiếc điện thoại đặt cạnh gối, mở lên xem thì thấy mới sáu giờ mười lăm phút, bèn trở mình, lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là con nhóc bị tiếng động lúc ba nó thức dậy làm tỉnh giấc, thế là cũng lục đục dậy theo ba ra ngoài chạy bộ.
Quả nhiên, tiếng xì xầm vang lên một lúc, đợi hai ba con đánh răng rửa mặt xong xuôi rồi xuống lầu, tầng hai lại chìm vào không gian yên tĩnh.




